天香

宋代 王观
霜瓦鸳鸯,风帘翡翠,今年早是寒少。矮钉明窗,侧开朱户,断莫乱教人到。重阴未解,云共雪、商量不了。青帐垂毡要密,红炉收围宜小。 呵梅弄妆试巧。绣罗衣、瑞云芝草。伴我语时同语,笑时同笑。已被金尊劝倒。又唱个新词故相恼。尽道穷冬,元来恁好。
shuāng yuān yāng   fēng lián fěi cuì   jīn nián zǎo shì hán shǎo ǎi dīng míng chuāng   kāi zhū   duàn luàn jiào rén dào zhòng yīn wèi jiě   yún gòng xuě shāng liáng liǎo qīng zhàng chuí zhān yào   hóng shōu wéi xiǎo
méi nòng zhuāng shì qiǎo xiù luó ruì yún zhī cǎo bàn shí tóng   xiào shí tóng xiào bèi jīn zūn quàn dào yòu chàng xīn xiāng nǎo jǐn dào qióng dōng   yuán lái nèn hǎo