天威行

唐代 顾云
蛮岭高,蛮海阔,去舸回艘投此歇。一夜舟人得梦间, 草草相呼一时发。飓风忽起云颠狂,波涛摆掣鱼龙僵。 海神怕急上岸走,山燕股栗入石藏。金蛇飞状霍闪过, 白日倒挂银绳长。轰轰砢砢雷车转,霹雳一声天地战。 风定云开始望看,万里青山分两片。车遥遥,马阗阗, 平如砥,直如弦。云南八国万部落,皆知此路来朝天。 耿恭拜出井底水,广利刺开山上泉。若论终古济物意, 二将之功皆小焉。
mán lǐng gāo   mán hǎi kuò   huí sōu tóu xiē zhōu rén mèng jiān  
cǎo cǎo xiāng shí fēng yún diān kuáng   tāo bǎi chè lóng jiāng
hǎi shén shàng àn zǒu   shān yàn shí cáng jīn shé fēi zhuàng huò shǎn guò  
bái dào guà yín shéng zhǎng hōng hōng léi chē zhuǎn   shēng tiān zhàn
fēng dìng yún kāi shǐ wàng kàn   wàn qīng shān fēn liǎng piàn chē yáo yáo   tián tián  
píng   zhí xián yún nán guó wàn luò   jiē zhī lái zhāo tiān
gěng gōng bài chū jǐng shuǐ   guǎng 广 kāi shān shàng quán ruò lùn zhōng  
èr jiāng zhī gōng jiē xiǎo yān