天台行送施山人

宋代 郭祥正
平生乐山水,听客谈天台。盘石摩挲浸海月,瀑布淙射烟霞开。 山腰喷作千岩雨,潭底昼夜轰风雷。诸峰攒丛护宝刹,地与世隔无纤埃。 仙葩灵鸟四时有,石矼玉洞清风来。施夫子,欲长往,高谢功名脱尘网。 况有西来老佛师,了悟无生任消长。若许陶潜载酒过,便驾苍虬逐真赏。
píng shēng shān shuǐ   tīng tán tiān tāi pán shí jìn hǎi yuè   cóng shè yān xiá kāi    
shān yāo pēn zuò qiān yán   tán zhòu hōng fēng léi zhū fēng zǎn cóng bǎo chà   shì xiān āi    
xiān líng niǎo shí yǒu   shí gāng dòng qīng fēng lái shī   cháng wǎng gāo   xiè gōng míng tuō chén wǎng    
kuàng yǒu 西 lái lǎo shī   liǎo shēng rèn xiāo zhǎng ruò táo qián zài jiǔ guò biàn   jià 便 cāng qiú zhú zhēn shǎng