天台藤杖歌

清代 阮元
福庭本是群仙囿,汉代桃源尚如旧。仙人手种祁婆藤,掷与人间赛灵寿。 敲破铁簧扪楖栗,擎起蛟身看清瘦。我来天台亲见之,万年岭上垂金枝。 猿狖引臂弄光泽,筋缠石骨坚无皮。鹿樵偶向梦中得,七尺珊瑚淡红色。 岂须芝草始长生,著手已能助仙力。石梁雨滑生苍苔,听笙看月登琼台。 恐随飞瀑化龙去,直拨白云寻鹤来。持归拂拭奉堂上,腰脚轻便不汝仗。 跃马才从灵隐回,横膝聊为寿者相。庭前倚杖听儿诗,如策长藤到台荡。
tíng běn shì qún xiān yòu   hàn dài táo yuán shàng jiù xiān rén shǒu zhǒng téng   zhì rén jiān sài líng shòu 寿
qiāo tiě huáng mén   qíng jiāo shēn kàn qīng shòu lái tiān tāi qīn jiàn zhī   wàn nián lǐng shàng chuí jīn zhī
yuán yòu yǐn nòng guāng   jīn chán shí jiān 鹿 qiáo ǒu xiàng mèng zhōng de   chǐ shān dàn hóng
zhī cǎo shǐ cháng shēng   zhù shǒu néng zhù xiān shí liáng huá shēng cāng tái   tīng shēng kàn yuè dēng qióng tái
kǒng suí fēi huà lóng   zhí bái yún xún lái chí guī shì fèng táng shàng   yāo jiǎo qīng biàn 便 zhàng
yuè cái cóng líng yǐn huí   héng liáo wéi shòu 寿 zhě xiāng tíng qián zhàng tīng ér shī   zhǎng téng dào tái dàng