天台石梁雨后观瀑歌

清代 魏源
雁荡之瀑烟苍苍,中条之瀑雷硠硠, 惟有天台之瀑不奇在瀑奇石梁,如人侧卧一肱张。 力能撑开八万四千丈,放出青霄九道银河霜。 我来正值连朝雨,两崖佰束风愈怒。 松涛一涌千万重,漭泉冲夺游人路。 重岗四合如重城,震电万车争殷辚。 山头草木思他徙,但有虎啸苍龙吟。 须臾雨尽月华湿,月瀑更较雨瀑谧。 千山万山惟一音,耳畔众响皆休息。 静中疑是曲江涛,此则云垂彼海立。 我曾观潮更观瀑,浩气胸中两仪塞。 不以目视以耳听,斋心三日钧天瑟。 造物贶我良不悭,所至江山纵奇特, 山僧掉头笑休道,雨瀑月瀑那如冰瀑妙。 破玉裂琼凝不流,黑光中线空明窈。 层冰积压忽一摧,天崩地坼空晴昊。 前冰已裂后冰乘,一日玉山百颓倒。 是时樵牧无声游屐绝,老僧扶杖穷幽讨。 山中胜不传山外,武陵难向渔郎道。 语罢月落山茫茫,但觉石梁之下烟苍苍、雷硠硠, 挟以风雨,浩浩如河江。
yàn dàng zhī yān cāng cāng   zhōng tiáo zhī léi láng láng  
wéi yǒu tiān tāi zhī zài shí liáng   rén gōng zhāng  
néng chēng kāi wàn qiān zhàng   fàng chū qīng xiāo jiǔ dào yín shuāng  
lái zhèng zhí lián zhāo   liǎng bǎi shù fēng  
sōng tāo yǒng qiān wàn zhòng   mǎng quán chōng duó yóu rén  
zhòng gǎng zhòng chéng   zhèn diàn wàn chē zhēng yīn lín  
shān tóu cǎo   dàn yǒu xiào cāng lóng yín  
jǐn yuè huá shī 湿   yuè gèng jiào bào  
qiān shān wàn shān wéi yīn   ěr pàn zhòng xiǎng jiē xiū  
jìng zhōng shì jiāng tāo   yún chuí hǎi  
céng guān cháo gèng guān   hào xiōng zhōng liǎng sāi  
shì ěr tīng   zhāi xīn sān jūn tiān  
zào kuàng liáng qiān   suǒ zhì jiāng shān zòng  
shān sēng diào tóu xiào xiū dào   bào yuè bīng bào miào  
liè qióng níng liú   hēi guāng zhōng xiàn 线 kōng míng yǎo  
céng bīng cuī   tiān bēng chè kōng qíng hào  
qián bīng liè hòu bīng chéng   shān bǎi tuí dào  
shì shí qiáo shēng yóu jué   lǎo sēng zhàng qióng yōu tǎo  
shān zhōng shèng chuán shān wài   líng nán xiàng láng dào  
yuè luò shān máng máng   dàn jué shí liáng zhī xià yān cāng cāng léi láng láng    
xié fēng   hào hào jiāng