天台道中

宋代 汪藻
渺渺孤程逐雁飞,茫茫平野见人稀。水纹萦石作虫篆,麦陇挂山如衲衣。 日月尚留沧海照,山川盍护翠华归。春风自满江南岸,不管人间万事非。
miǎo miǎo chéng zhú yàn fēi   máng máng píng jiàn rén shuǐ wén yíng shí zuò chóng zhuàn mài   lǒng guà shān    
yuè shàng liú cāng hǎi zhào   shān chuān cuì huá guī chūn fēng mǎn jiāng nán àn   guǎn rén jiān wàn shì fēi