天台道人歌

元代 宋褧
天台道人住幽燕,相知垂及二十年。黄冠羽衣固不与众异,心脾一片常若冰雪之洒然。 瞳子点漆黑,两颊朝霞鲜。不知世有熊经鸟伸吐纳鍊摄之秘诀,方寸坦坦泓渟渊。 闾阎府署得失已不挂齿颊,炼丹蜕骨又不形语言。 不曲意谐俗而俗自喜不超然,逃名而名自贤。不为壶公左慈之幻眩,不为祀灶却老之诞谩。 病者相谒径走马往救,不屑屑责报归来燕坐高槐轩。 艺精时犹闭户究难素,客至大叫拍案治具倾玉船。 共谈南土风物辄欢笑京衢,风沙暑雨亦复不厌能留连。 我为道人写真已太逼,何用缣素施丹铅。他年史笔不传方士传方技,历历为我徵长篇。
tiān tāi dào rén zhù yōu yàn   xiāng zhī chuí èr shí nián huáng guān zhòng xīn   piàn cháng ruò bīng xuě zhī rán    
tóng diǎn hēi   liǎng jiá zhāo xiá xiān zhī shì yǒu xióng jīng niǎo shēn liàn shè zhī jué fāng   cùn tǎn tǎn hóng tíng yuān    
yán shǔ shī guà chǐ 齿 jiá   liàn dān tuì yòu xíng yán  
xié ér chāo rán   táo míng ér míng xián wéi gōng zuǒ zhī huàn xuàn   wéi zào què lǎo zhī dàn màn    
bìng zhě xiāng jìng zǒu wǎng jiù   xiè xiè bào guī lái yàn zuò gāo huái xuān  
jīng shí yóu jiū nán   zhì jiào pāi àn zhì qīng chuán  
gòng tán nán fēng zhé huān xiào jīng   fēng shā shǔ yàn néng liú lián  
wéi dào rén xiě zhēn tài   yòng jiān shī dān qiān nián shǐ chuán fāng shì chuán fāng   wèi zhēng cháng piān