天台赤城歌寄孙大

清代 洪亮吉
赤城黄海天下奇,我昔探奇入云海。天台山高一万丈,结雾蒙云住仙宰。 奔车覆舟何不闲,数载岂复窥青山。丈夫事业百无就,筋力苦瘁登临间。 山中之人薜萝绕,尘面看山亦徒扰。奔猿立鹤噪岂休,笑我饥驱发蓬葆。 黄尘入骨体不轻,手扶赤藤上赤京。崖穷壑转忽相失,侧耳已听鸣泉清。 尘寰下士禽子夏,五岳游期迫衰谢。我留绿发不敢迟,急复料理居山资。 人生何为南北驰,忧患亦苦无穷时。岩栖谷汲谁赏心,素抱幸有雍门琴。 不然云山苍苍万条路,更挂飞瓢觅君去。吟肩拍处我欲狂,君亦寻君遂初赋。
chì chéng huáng hǎi tiān xià   tàn yún hǎi tiān tāi shān gāo wàn zhàng jié   méng yún zhù xiān zǎi    
bēn chē zhōu xián   shù zài kuī qīng shān zhàng shì bǎi jiù jīn   cuì dēng lín jiān    
shān zhōng zhī rén luó rào   chén miàn kàn shān rǎo bēn yuán zào xiū xiào   péng bǎo    
huáng chén qīng   shǒu chì téng shàng chì jīng qióng zhuǎn xiāng shī   ěr tīng míng quán qīng    
chén huán xià shì qín zi xià   yuè yóu shuāi xiè liú 绿 gǎn chí   liào shān    
rén shēng wéi nán běi chí   yōu huàn qióng shí yán shuí shǎng xīn   bào xìng yǒu yōng mén qín    
rán yún shān cāng cāng wàn tiáo   gèng guà fēi piáo jūn yín jiān pāi chù kuáng jūn   xún jūn suì chū