天丝行

宋代 杨万里
天孙懒困抛云机,却倩月姊看残丝。玉兔偷将乞风伯,和机失却天未知。 风伯得丝那解织,未尝躬桑那解惜。掀髯一笑戏一吹,散入寒空收不得。 晓来翠岭莹无痕,片云忽裂落岭根。须臾吹作万缕银,乃是天丝不是云。 远山成练不曾捲,近林成纱未经剪。坐看斜飞拂面来,分明是丝寻不见。 元来著面化成水,是水是丝问谁子。
tiān sūn lǎn kùn pāo yún   què qiàn yuè kàn cán tōu jiāng fēng   shī què tiān wèi zhī    
fēng jiě zhī   wèi cháng gōng sāng jiě xiān rán xiào chuī sàn   hán kōng shōu    
xiǎo lái cuì lǐng yíng hén   piàn yún liè luò lǐng gēn chuī zuò wàn yín nǎi   shì tiān shì yún    
yuǎn shān chéng liàn céng juǎn   jìn lín chéng shā wèi jīng jiǎn zuò kàn xié fēi miàn lái fēn   míng shì xún jiàn    
yuán lái zhù miàn huà chéng shuǐ   shì shuǐ shì wèn shuí