天山雪歌,送萧治归京

唐代 岑参
天山有雪常不开,千峰万岭雪崔嵬。北风夜卷赤亭口, 一夜天山雪更厚。能兼汉月照银山,复逐胡风过铁关。 交河城边飞鸟绝,轮台路上马蹄滑。晻霭寒氛万里凝, 阑干阴崖千丈冰。将军狐裘卧不暖,都护宝刀冻欲断。 正是天山雪下时,送君走马归京师。雪中何以赠君别, 惟有青青松树枝。
tiān shān yǒu xuě cháng kāi   qiān fēng wàn lǐng xuě cuī wéi běi fēng juǎn chì tíng kǒu  
tiān shān xuě gèng hòu néng jiān hàn yuè zhào yín shān   zhú fēng guò tiě guān
jiāo chéng biān fēi niǎo jué   lún tái shàng huá ǎn ǎi hán fēn wàn níng  
lán gān yīn qiān zhàng bīng jiāng jūn qiú nuǎn   bǎo dāo dòng duàn
zhèng shì tiān shān xuě xià shí   sòng jūn zǒu guī jīng shī xuě zhōng zèng jūn bié  
wéi yǒu qīng qīng sōng shù zhī