天山观雪王昭仪相邀割驼肉

宋代 汪元量
北征已十年,抑郁悲局促。 拄杖看天山,雪光皎如玉。 满目鸇鹰飞,晴天猎鸿鹄。 羁人灶无炊,竟夕枵其腹。 美人塞边来,邀我分豆粥。 手持并铁刀,欣然割驼肉。 勿诮草堂翁,一饱死亦足。
běi zhēng shí nián   bēi  
zhǔ zhàng kàn tiān shān   xuě guāng jiǎo  
mǎn zhān yīng fēi   qíng tiān liè hóng 鸿  
rén zào chuī   jìng xiāo  
měi rén sāi biān lái   yāo fēn dòu zhōu  
shǒu chí bìng tiě dāo   xīn rán tuó ròu  
qiào cǎo táng wēng   bǎo