天齐庙

宋代 朱筠
天下喻吭背,齐曰天之脐。泰山坡腹中,出母儿初啼。 长大作宗子,结蒂昆仑西。后来祠东岳,庙额天齐题。 郯故比琅邪,兹祀神则栖。何时崇碧霞,上玄生群黎。 又云古玄女,东救轩辕迷。灾厄叩头乞,乞子抟沙泥。 此皆道士说,奔走痴耄倪。几令岱宗公,旧次难攀跻。 燔柴则曰天,升中礼青圭。感生灵威仰,震帝出摄提。 经纬甚分明,汉学人贰携。他家反横八,陋语真无稽。 井谈不见天,谁为拨云翳。偶来窥庙门,碑颓半节低。 扪碑不卒读,去去我马嘶。
tiān xià kēng bèi   yuē tiān zhī tài shān zhōng   chū ér chū
zhǎng zuò zōng   jié kūn lún 西 hòu lái dōng yuè   miào é tiān
tán láng   shén shí chóng xiá   shàng xuán shēng qún
yòu yún xuán   dōng jiù xuān yuán zāi è kòu tóu   tuán shā
jiē dào shì shuō   bēn zǒu chī mào lìng dài zōng gōng   jiù nán pān
fán chái yuē tiān   shēng zhōng qīng guī gǎn shēng líng wēi yǎng   zhèn chū shè
jīng wěi shén fēn míng   hàn xué rén èr xié jiā fǎn héng   lòu zhēn
jǐng tán jiàn tiān   shuí wèi yún ǒu lái kuī miào mén   bēi tuí bàn jié
mén bēi