天平山饮废寺还谒范祠作得名字

明代 王世贞
千级穿萝望渐平,万峰拥笏骤相迎。秋空月并蟾蜍吐,夜壑风疑虎豹惊。 荒草不传兰若迹,古松犹识范祠名。自怜长诵先忧语,拄颊看山尽此生。
qiān chuān 穿 luó wàng jiàn píng   wàn fēng yōng zhòu xiāng yíng qiū kōng yuè bìng chán chú   fēng bào jīng    
huāng cǎo chuán lán   sōng yóu shí fàn míng lián zhǎng sòng xiān yōu zhǔ   jiá kàn shān jǐn shēng