天平山

宋代 苏舜钦
吴会括众山,戢戢不可数。其间号天平,突兀为之主。 杰然镇西南,群岭争拱辅。吾知造物意,必以屏大府。 清溪至其下,仰视势飞舞。伟石如长人,坚立欲言语。 扪萝缘险磴,烂漫松竹古。中腰有危亭,前对绀壁举。 石窦落玉泉,泠泠四时雨。源生白云间,颜色若粉乳。 旱年或播洒,润可足九土。奈何但泓澄,未为应龙取。 予方弃尘中,岩壑素自许。盘桓择雄胜,至此快心膂。 庶得耳目清,终甘死于虎。
huì kuò zhòng shān   shǔ jiān hào tiān píng   wèi zhī zhǔ
jié rán zhèn 西 nán   qún lǐng zhēng gǒng zhī zào   píng
qīng zhì xià   yǎng shì shì fēi wěi shí cháng rén   jiān yán
mén luó yuán xiǎn dèng   làn màn sōng zhú zhōng yāo yǒu wēi tíng   qián duì gàn
shí dòu luò quán   líng líng shí yuán shēng bái yún jiān   yán ruò fěn
hàn nián huò   rùn jiǔ nài dàn hóng chéng   wèi wèi yìng lóng
fāng chén zhōng   yán pán huán xióng shèng   zhì kuài xīn
shù ěr qīng   zhōng gān