天宁寺尘外楼四首 其四

明代 唐顺之
闲里香台尽日登,嘿然一笑又逢僧。衣裁野薜缁尘净,饭试山精石鼎蒸。 大士西方谈实相,仙人东海说飞腾。人间多少亡羊路,一一行来也未曾。
xián xiāng tái jìn dēng   hēi rán xiào yòu féng sēng cái chén jìng fàn   shì shān jīng shí dǐng zhēng    
shì 西 fāng tán shí xiàng   xiān rén dōng hǎi shuō fēi téng rén jiān duō shǎo wáng yáng   xíng lái wèi céng