天宁寺尘外楼四首 其二

明代 唐顺之
名山不用远攀登,暂借绳床我亦僧。几树鸣禽助禅寂,一丛修竹散炎蒸。 捻花不尽心传妙,对搭空将口说腾。俛仰百年成滚滚,乾坤只眼更谁曾。
míng shān yòng yuǎn pān dēng   zàn jiè shéng chuáng sēng shù míng qín zhù chán   cóng xiū zhú sàn yán zhēng    
niǎn huā jìn xīn chuán miào   duì kōng jiāng kǒu shuō téng yǎng bǎi nián cheng gǔn gǔn qián   kūn zhī yǎn gèng shuí céng