天目道中和陶石篑韵

明代 袁宏道
万岭色娇荣,千松韵苍老。溪锦新织成,云文初脱稿。 古屋系龙儿,幽崖聚仙媪。淡冶天微醒,昏沉雾尚饱。 山灵如有情,游子暂舒恼。梯石路渐高,踰岭天乍小。 微茫一带青,远远出山杪。白云封其半,恍若衣轻缟。 山僧向我言,此是诸山考。四顾尽儿孙,累累争围绕。 一乳作凤飞,一支学龙矫。万络与千支,支支相萦搅。 山形虽浑成,石貌寔妍巧。初视尚冥迷,策骑渐分晓。 何况陟其颠,遵途亦已好。
wàn lǐng jiāo róng   qiān sōng yùn cāng lǎo jǐn xīn zhī chéng yún   wén chū tuō gǎo   稿  
lóng ér   yōu xiān ǎo dàn tiān wēi xǐng hūn   chén shàng bǎo    
shān líng yǒu qíng   yóu zàn shū nǎo shí jiàn gāo   lǐng tiān zhà xiǎo    
wēi máng dài qīng   yuǎn yuǎn chū shān miǎo bái yún fēng bàn huǎng   ruò qīng gǎo    
shān sēng xiàng yán   shì zhū shān kǎo jǐn ér sūn lěi   lěi zhēng wéi rào    
zuò fèng fēi   zhī xué lóng jiǎo wàn luò qiān zhī zhī   zhī xiāng yíng jiǎo    
shān xíng suī hún chéng   shí mào shí yán qiǎo chū shì shàng míng   jiàn fēn xiǎo    
kuàng zhì diān   zūn hǎo