天门山

宋代 孔平仲
惟天莽苍苍,乃立此门阙。山本如城高,剖凿中断裂。 两峰竞秀倚,千古势相戛。大江方南来,逼束不得泄。 潴为无底深,散作万顷阔。想当割据时,闭固孰敢发。 夕阳坐荒亭,诗思摹峭拔。清晨放舟出,回首见呀豁。 西梁尚局促,壮观心颇阔。安得呼化工,努力更一揠。
wéi tiān mǎng cāng cāng   nǎi mén quē shān běn chéng gāo pōu   záo zhōng duàn liè    
liǎng fēng jìng xiù   qiān shì xiāng jiá jiāng fāng nán lái   shù xiè    
zhū wèi shēn   sàn zuò wàn qǐng kuò xiǎng dāng shí   shú gǎn    
yáng zuò huāng tíng   shī qiào qīng chén fàng zhōu chū huí   shǒu jiàn huō    
西 liáng shàng   zhuàng guān xīn kuò ān huà gōng   gèng