天门谷题孙逸人石壁

唐代 钱起
崖石乱流处,竹深斜照归。主人卧磻石,心耳涤清晖。 春雷近作解,空谷半芳菲。云栋彩虹宿,药圃蝴蝶飞。 恶嚣慕嘉遁,几夜瞻少微。相见竟何说,忘情同息机。
shí luàn liú chù   zhú shēn xié zhào guī zhǔ rén shí   xīn ěr qīng huī
chūn léi jìn zuò jiě   kōng bàn fāng fēi yún dòng cǎi hóng 宿   yào dié fēi
è xiāo jiā dùn   zhān shǎo wēi xiāng jiàn jìng shuō   wàng qíng tóng