天马崖歌

明代 徐威
是岁丙辰上巳后,徐子泛舟金鱼口。笑指前山问同游,天马之崖是耶否。 坐中有客号多闻,剧谈前事遗尾首。或谓神骏自天来,不云奔兮不电走。 左潜右见山之幽,纵有韩哀莫驯揉。一朝石崖露笔峰,天马二字浑如斗。 停舟邀我试一登,洒洒清风生腋肘。异哉异哉复异哉,何人落笔犹挥帚。 飞鸿秋晚势翩翩,蹲虎云深威赳赳。娟娟双璧委泥沙,皎皎素衣堕尘垢。 自古文人薄命多,流落江湖信不偶。东涂西抹有馀怀,千载谁能分巨手。 天爱文光不可藏,变为此迹开聋叟。精华彻天剑始辉,燐火轮地铭初剖。 重闻师德瓦瓶书,分明曾为房琯有。又见昌黎石鼓歌,平反宣室功逾久。 惜哉此笔不题名,令我胸中增懮紏。只今名山可藏书,书生须记某也否。
shì suì bǐng chén shàng hòu   zi fàn zhōu jīn kǒu xiào zhǐ qián shān wèn tóng yóu tiān   zhī shì fǒu    
zuò zhōng yǒu hào duō wén   tán qián shì wěi shǒu huò wèi shén jùn tiān lái   yún bēn diàn zǒu    
zuǒ qián yòu jiàn shān zhī yōu   zòng yǒu hán āi xùn róu zhāo shí fēng tiān   èr hún dòu    
tíng zhōu yāo shì dēng   qīng fēng shēng zhǒu zāi zāi zāi   rén luò yóu huī zhǒu    
fēi hóng 鸿 qiū wǎn shì piān piān   dūn yún shēn wēi jiū jiū juān juān shuāng wěi shā jiǎo   jiǎo duò chén gòu    
wén rén mìng duō   liú luò jiāng xìn ǒu dōng 西 yǒu huái qiān 怀   zǎi shuí néng fēn shǒu    
tiān ài wén guāng cáng   biàn wéi kāi lóng sǒu jīng huá chè tiān jiàn shǐ huī lín   huǒ lún míng chū pōu    
zhòng wén shī píng shū   fēn míng céng wèi fáng guǎn yǒu yòu jiàn chāng shí píng   fǎn xuān shì gōng jiǔ    
zāi míng   lìng xiōng zhōng zēng yǒu tǒu zhī jīn míng shān cáng shū shū   shēng mǒu fǒu