天津感事二十六首
阳乌西去水东流,今古推移几度秋。
四面远山长敛黛,不知终日为谁愁。
yáng
阳
wū
乌
xī
西
qù
去
shuǐ
水
dōng
东
liú
流
,
jīn
今
gǔ
古
tuī
推
yí
移
jǐ
几
dù
度
qiū
秋
。
sì
四
miàn
面
yuǎn
远
shān
山
cháng
长
liǎn
敛
dài
黛
,
bù
不
zhī
知
zhōng
终
rì
日
wèi
为
shuí
谁
chóu
愁
。