天津感事二十六首
水流任急境常静,花落虽频意自闲。
不似世人忙里老,生平未始得开颜。
shuǐ
水
liú
流
rèn
任
jí
急
jìng
境
cháng
常
jìng
静
,
huā
花
luò
落
suī
虽
pín
频
yì
意
zì
自
xián
闲
。
bù
不
shì
似
shì
世
rén
人
máng
忙
lǐ
里
lǎo
老
,
shēng
生
píng
平
wèi
未
shǐ
始
dé
得
kāi
开
yán
颜
。