天津感事二十六首
堤边草色长芊芊,陌上行人自往还。
渌水欲净不得净,春风未放柳条闲。
dī
堤
biān
边
cǎo
草
sè
色
zhǎng
长
qiān
芊
qiān
芊
,
mò
陌
shàng
上
xíng
行
rén
人
zì
自
wǎng
往
huán
还
。
lù
渌
shuǐ
水
yù
欲
jìng
净
bù
不
dé
得
jìng
净
,
chūn
春
fēng
风
wèi
未
fàng
放
liǔ
柳
tiáo
条
xián
闲
。