天津吊张千户
南客停舟问草堂,北人相见说文张。宝刀金甲閒清世,缃帙牙签有古香。
仙梦不思尘路险,别怀应共海天长。他时化作辽东鹤,还指华亭是故乡。
nán
南
kè
客
tíng
停
zhōu
舟
wèn
问
cǎo
草
táng
堂
,
běi
北
rén
人
xiàng
相
jiàn
见
shuō
说
wén
文
zhāng
张
。
。
bǎo
宝
dāo
刀
jīn
金
jiǎ
甲
xián
閒
qīng
清
shì
世
,
xiāng
缃
zhì
帙
yá
牙
qiān
签
yǒu
有
gǔ
古
xiāng
香
。
。
xiān
仙
mèng
梦
bù
不
sī
思
chén
尘
lù
路
xiǎn
险
,
bié
别
huái
怀
yīng
应
gòng
共
hǎi
海
tiān
天
cháng
长
。
。
tā
他
shí
时
huà
化
zuò
作
liáo
辽
dōng
东
hè
鹤
,
hái
还
zhǐ
指
huá
华
tíng
亭
shì
是
gù
故
xiāng
乡
。
。