天津道中述怀

明代 王世贞
宛然天津树,一夜风吹索。停耳多哀音,寓目寡鲜泽。 况乃淹道途,脉焉芳华铄。浩浩四序交,天地为常格。 忧欢生殊态,岂必当摇落。阮公回车恸,虑生诚不薄。 陶令爱沉酣,中怀何能度。
wǎn rán tiān jīn shù   fēng chuī suǒ tíng ěr duō āi yīn   guǎ xiān    
kuàng nǎi yān dào   mài yān fāng huá shuò hào hào jiāo tiān   wèi cháng    
yōu huān shēng shū tài   dāng yáo luò ruǎn gōng huí chē tòng   shēng chéng báo    
táo lìng ài chén hān   zhōng huái 怀 néng