天津

清代 顾炎武
文皇都北平,始建天津卫。内以辅神京,外彻溟海际。 南北泻两河,吐纳百川细。挽漕日夜来,贡赋无留滞。 重臣镇其间,鼎足分宣蓟。岂惟念输将,隐然存大计。 孽盗踵巢芝,共主非幽厉。曾无一矢遗,歘启都城闭。 马嵬止元宗,曹阳宿献帝。虽云两日程,乘舆岂能诣。 先帝一出宫,洞然知国势。与其蹈危涂,不若宫中缢。 呜呼事一乖,宇宙遂颠蹶。开府固庸才,奉头竟南逝。 侈言曲突谋,纵有亦奚济。何人为史官,直笔扫芜翳。 登陴望九门,临风洒哀涕。
wén huáng dōu běi píng   shǐ jiàn tiān jīn wèi nèi shén jīng wài   chè míng hǎi    
nán běi xiè liǎng   bǎi chuān wǎn cáo lái gòng   liú zhì    
zhòng chén zhèn jiān   dǐng fēn xuān wéi niàn shū jiāng yǐn   rán cún    
niè dào zhǒng cháo zhī   gòng zhǔ fēi yōu céng shǐ chuā   chéng    
wéi zhǐ yuán zōng   cáo yáng 宿 xiàn suī yún liǎng chéng shèng   néng    
xiān chū gōng   dòng rán zhī guó shì dǎo wēi   ruò gōng zhōng    
shì guāi   zhòu suì diān jué kāi yōng cái fèng   tóu jìng nán shì    
chǐ yán móu   zòng yǒu rén wéi shǐ guān zhí   sǎo    
dēng wàng jiǔ mén   lín fēng āi