田家喜晴谣

明代 杨慎
玉女投壶玉皇侧,海童拖霖海天黑。风花闪日日笑云,云气烘为雀头色。 须臾变作楼梯天,黄绵袄出晒破砖。茅檐夜望黎星没,芦絮飞残水生骨。
tóu huáng   hǎi tóng tuō lín hǎi tiān hēi fēng huā shǎn xiào yún yún   hōng wèi què tóu    
biàn zuò lóu tiān   huáng mián ǎo chū shài zhuān máo yán wàng xīng méi   fēi cán shuǐ shēng