田家词
浮云终日行,雨点不曾绝。自从秋分来,罕得见日月。
禾头半生耳,蝗齧茎梗折。一愁官赋急,二恐衣食缺。
哀哉田野情,言之泪流血。
fú
浮
yún
云
zhōng
终
rì
日
xíng
行
,
yǔ
雨
diǎn
点
bù
不
céng
曾
jué
绝
。
。
zì
自
cóng
从
qiū
秋
fēn
分
lái
来
,
hǎn
罕
dé
得
jiàn
见
rì
日
yuè
月
。
。
hé
禾
tóu
头
bàn
半
shēng
生
ěr
耳
,
huáng
蝗
niè
齧
jīng
茎
gěng
梗
zhé
折
。
。
yī
一
chóu
愁
guān
官
fù
赋
jí
急
,
èr
二
kǒng
恐
yī
衣
shí
食
quē
缺
。
。
āi
哀
zāi
哉
tián
田
yě
野
qíng
情
,
yán
言
zhī
之
lèi
泪
liú
流
xiě
血
。
。