天华寺亭二首

宋代 冯时行
一亭开浩荡,千载纳幽閒。 日色射丹巘,秋姿凝翠鬟。 人家屏上见,鹭点镜中还。 冷宦惊人眼,无妨饱看山。
tíng kāi hào dàng   qiān zǎi yōu xián
shè dān yǎn   qiū 姿 níng cuì huán
rén jiā píng shàng jiàn   diǎn jìng zhōng hái
lěng huàn jīng rén yǎn   fáng bǎo kàn shān