天寒

宋代 郑刚中
清寒作新雪,玉花仅堆积。 云破煦朝曦,数霤忽消释。 馀阴变小雨,颇似烟幕幕。 时见庭前槐,枯梢水珠滴。 破愁无尊酒,慰眼有书籍。 涵泳度穷年,所得固清适。
qīng hán zuò xīn xuě   huā jǐn duī
yún cháo   shù liù xiāo shì
yīn biàn xiǎo   shì yān
shí jiàn tíng qián huái   shāo shuǐ zhū
chóu zūn jiǔ   wèi yǎn yǒu shū
hán yǒng qióng nián   suǒ de qīng shì