忝官引

唐代 元结
天下昔无事,僻居养愚钝。山野性所安,熙然自全顺。 忽逢暴兵起,闾巷见军阵。将家瀛海滨,自弃同刍粪。 往在乾元初,圣人启休运。公车诣魏阙,天子垂清问。 敢诵王者箴,亦献当时论。朝廷爱方直,明主嘉忠信。 屡授不次官,曾与专征印。兵家未曾学,荣利非所徇。 偶得凶丑降,功劳愧方寸。尔来将四岁,惭耻言可尽。 请取冤者辞,为吾忝官引。冤辞何者苦,万邑馀灰烬。 冤辞何者悲,生人尽锋刃。冤辞何者甚,力役遇劳困。 冤辞何者深,孤弱亦哀恨。无谋救冤者,禄位安可近。 而可爱轩裳,其心又干进。此言非所戒,此言敢贻训。 实欲辞无能,归耕守吾分。
tiān xià shì   yǎng dùn shān xìng suǒ ān   rán quán shùn
féng bào bīng   xiàng jiàn jūn zhèn jiāng jiā yíng hǎi bīn   tóng chú fèn
wǎng zài qián yuán chū   shèng rén xiū yùn gōng chē wèi quē   tiān chuí qīng wèn
gǎn sòng wáng zhě zhēn   xiàn dāng shí lùn cháo tíng ài fāng zhí   míng zhǔ jiā zhōng xìn
shòu guān   céng zhuān zhēng yìn bīng jiā wèi céng xué   róng fēi suǒ xùn
ǒu xiōng chǒu jiàng   gōng láo kuì fāng cùn ěr lái jiāng suì   cán chǐ yán jǐn
qǐng yuān zhě   wèi tiǎn guān yǐn yuān zhě   wàn huī jìn
yuān zhě bēi   shēng rén jǐn fēng rèn yuān zhě shén   láo kùn
yuān zhě shēn   ruò āi hèn móu jiù yuān zhě   wèi ān jìn
ér ài xuān cháng   xīn yòu gàn jìn yán fēi suǒ jiè   yán gǎn xùn
shí néng   guī gēng shǒu fēn