题爱柏轩

元代 戴良
瑟瑟凉野风,竦竦寒城木。 风劲木亦然,受命一何独。 岁物已沦伤,高标谁赏录。 偶荷主人恩,开轩向城曲。 老枝扶户吟,密叶停窗绿。 遂忘孤生悲,行享后凋福。 有客政迷方,振衣时踯躅。 愿为柏上枝,托荫归君屋。
liáng fēng   sǒng sǒng hán chéng  
fēng jìn rán   shòu mìng  
suì lún shāng   gāo biāo shuí shǎng  
ǒu zhǔ rén ēn   kāi xuān xiàng chéng  
lǎo zhī yín   tíng chuāng 绿  
suì wàng shēng bēi   xíng xiǎng hòu diāo  
yǒu zhèng fāng   zhèn shí zhí zhú  
yuàn wèi bǎi shàng zhī   tuō yīn guī jūn