藤杖

宋代 黄裳
一枝能独立,三径漫相随。閒逐人行止,先知路险夷。 倚凭吟望久,将饮醉归迟。携到遥林下,尤宜倒接䍦。
zhī néng   sān jìng màn xiāng suí xián zhú rén xíng zhǐ   xiān zhī xiǎn
píng yín wàng jiǔ   jiāng yǐn zuì guī chí xié dào yáo lín xià   yóu dào jiē