滕王阁

宋代 蔡戡
杰阁峥嵘枕古城,公余扶病一登临。 西山拄笏增诗兴,南浦飞帆动客心。 白鸟去边迎落日,青林断处认遥岑。 摩挲石刻空三叹,吏部文章绝古今。
jié zhēng róng zhěn chéng   gōng bìng dēng lín  
西 shān zhǔ zēng shī xìng   nán fēi fān dòng xīn  
bái niǎo biān yíng luò   qīng lín duàn chù rèn yáo cén  
shí kōng sān tàn   wén zhāng jué jīn