藤树歌
山缩瘦骨天压紫,老藤缠树树以死。自初竞高乃不觉,及本已涸岂独活。
时光瞬幻千年走,我如亲见千年后。朽者沦为蚁蠹屋,高者四顾悲无物。
岂必电雷相震击,訇然四崩为碎粒。此时藤裂如断蛇,四围卑草自春花。
shān
山
suō
缩
shòu
瘦
gǔ
骨
tiān
天
yā
压
zǐ
紫
,
lǎo
老
téng
藤
chán
缠
shù
树
shù
树
yǐ
以
sǐ
死
。
。
zì
自
chū
初
jìng
竞
gāo
高
nǎi
乃
bù
不
jué
觉
,
jí
及
běn
本
yǐ
已
hé
涸
qǐ
岂
dú
独
huó
活
。
。
shí
时
guāng
光
shùn
瞬
huàn
幻
qiān
千
nián
年
zǒu
走
,
wǒ
我
rú
如
qīn
亲
jiàn
见
qiān
千
nián
年
hòu
后
。
。
xiǔ
朽
zhě
者
lún
沦
wéi
为
yǐ
蚁
dù
蠹
wū
屋
,
gāo
高
zhě
者
sì
四
gù
顾
bēi
悲
wú
无
wù
物
。
。
qǐ
岂
bì
必
diàn
电
léi
雷
xiāng
相
zhèn
震
jī
击
,
hōng
訇
rán
然
sì
四
bēng
崩
wèi
为
suì
碎
lì
粒
。
。
cǐ
此
shí
时
téng
藤
liè
裂
rú
如
duàn
断
shé
蛇
,
sì
四
wéi
围
bēi
卑
cǎo
草
zì
自
chūn
春
huā
花
。
。