藤簟

清代 陈恭尹
一片燕山雪,千枝海上藤。结为几万字,字字读成冰。 缕细常欺发,光寒不集蝇。暑天南地上,从此绝炎蒸。
piàn yān shān xuě   qiān zhī hǎi shàng téng jié wèi wàn   chéng bīng
cháng   guāng hán yíng shǔ tiān nán shàng   cóng jué yán zhēng