清代 陈恭尹
遇物时能曲,垂天自不斜。可怜无尺土,亦复着高花。 柔是长生道,清宜处士家。柴门开一角,山月也从遮。
shí néng   chuí tiān xié lián chǐ   zhe gāo huā
róu shì cháng shēng dào   qīng chǔ shì jiā chái mén kāi jiǎo   shān yuè cóng zhē