塔头林君挽诗

宋代 叶适
之河绕浦各纡萦,结束楼台稳更清。 全与好人修实地,任教流俗趁虚名。 儿应自了书林债,泪苦还滋墓柏荣。 今岁田荒望周急,乡村忆着倍关情。
zhī rào yíng   jié shù lóu tái wěn gèng qīng  
quán hǎo rén xiū shí   rèn jiào liú chèn míng  
ér yīng le shū lín zhài   lèi hái bǎi róng  
jīn suì tián huāng wàng zhōu   xiāng cūn zhe bèi guān qíng