踏莎行·远草情锺

宋代 周密
远草情钟,孤花韵胜。一楼耸翠生秋暝。 十年二十四桥春,转头明月箫声冷。 赋药才高,题琼语俊。蒸香压酒芙蓉顶。 景留人去怕思量,桂窗风露秋眠醒。
yuǎn cǎo qíng zhōng   huā yùn shèng lóu sǒng cuì shēng qiū míng
shí nián èr shí qiáo chūn   zhuǎn tóu míng yuè xiāo shēng lěng
yào cái gāo   qióng jùn zhēng xiāng jiǔ róng dǐng
jǐng liú rén liáng   guì chuāng fēng qiū mián xǐng