踏莎行 忆沈六舅父
枝上香残,树头花褪。纷纷共作春归恨。十年客梦未曾醒,子规莫诉长离闷。
回首天涯,愁肠萦寸。东风空递双鱼信。几番归约竟无凭,可怜只有情难尽。
zhī
枝
shàng
上
xiāng
香
cán
残
,
shù
树
tóu
头
huā
花
tuì
褪
fēn
。
fēn
纷
gòng
纷
zuò
共
chūn
作
guī
春
hèn
归
shí
恨
nián
。
kè
十
mèng
年
wèi
客
céng
梦
xǐng
未
zǐ
曾
guī
醒
,
mò
子
sù
规
cháng
莫
lí
诉
mèn
长
离
闷
。
huí
回
shǒu
首
tiān
天
yá
涯
,
chóu
愁
cháng
肠
yíng
萦
cùn
寸
dōng
。
fēng
东
kōng
风
dì
空
shuāng
递
yú
双
xìn
鱼
jǐ
信
fān
。
guī
几
yuē
番
jìng
归
wú
约
píng
竟
kě
无
lián
凭
,
zhǐ
可
yǒu
怜
qíng
只
nán
有
jǐn
情
难
尽
。