踏莎行·一片闲云

宋代 张抡
一片闲云,山头初起。飘然直上虚空里。残虹收雨耸奇峰,春晴鹤舞丹霄外。出岫无心,为霖何意。都缘行止难拘系。幽人心已与云闲,逍遥自在谁能累。
piàn xián yún   shān tóu chū piāo rán zhí shàng kōng cán hóng shōu sǒng fēng   chūn qíng dān xiāo wài chū xiù xīn   wèi lín dōu yuán xíng zhǐ nán yōu rén xīn yún xián   xiāo yáo zai shuí néng lèi