踏莎行·堪笑山中

宋代 张抡
堪笑山中,春来风景。一声啼鸟烟林静。山泉风暖奏笙簧。山花雨过开云锦。短棹桃溪,瘦藤兰径。独来独往乘幽兴。韶光回首即成空,及时乐取逍遥性。
kān xiào shān zhōng   chūn lái fēng jǐng shēng niǎo yān lín jìng shān quán fēng nuǎn zòu shēng huáng shān huā guò kāi yún jǐn duǎn zhào táo   shòu téng lán jìng lái wǎng chéng yōu xīng sháo guāng huí shǒu chéng kōng   shí xiāo yáo xìng