踏莎行 荷
一瓣清芬,满塘诗韵。亭亭不许微尘近。濂溪岂是爱花人,为伊断送相思分。
莲叶承珠,莲房坠粉。莲心苦处君休吮。再无人制芰荷衣,明朝又向秋风陨。
yī
一
bàn
瓣
qīng
清
fēn
芬
,
mǎn
满
táng
塘
shī
诗
yùn
韵
。
。
tíng
亭
tíng
亭
bù
不
xǔ
许
wēi
微
chén
尘
jìn
近
。
。
lián
濂
xī
溪
qǐ
岂
shì
是
ài
爱
huā
花
rén
人
,
wèi
为
yī
伊
duàn
断
sòng
送
xiāng
相
sī
思
fēn
分
。
。
lián
莲
yè
叶
chéng
承
zhū
珠
,
lián
莲
fáng
房
zhuì
坠
fěn
粉
。
。
lián
莲
xīn
心
kǔ
苦
chǔ
处
jūn
君
xiū
休
shǔn
吮
。
。
zài
再
wú
无
rén
人
zhì
制
jì
芰
hé
荷
yī
衣
,
míng
明
cháo
朝
yòu
又
xiàng
向
qiū
秋
fēng
风
yǔn
陨
。
。