踏莎行 归雁
芦笋新抽,柳芽犹淡。天涯人不如归雁。含愁相望泪阑干,凤凰纵好何由见。
疏梦无痕,朵云还散。何心更约秋来便。年华容易掷东风,未抛锦瑟先断肠。
lú
芦
sǔn
笋
xīn
新
chōu
抽
,
liǔ
柳
yá
芽
yóu
犹
dàn
淡
tiān
。
yá
天
rén
涯
bù
人
rú
不
guī
如
yàn
归
hán
雁
chóu
。
xiāng
含
wàng
愁
lèi
相
lán
望
gān
泪
fèng
阑
huáng
干
,
zòng
凤
hǎo
凰
hé
纵
yóu
好
jiàn
何
由
见
。
shū
疏
mèng
梦
wú
无
hén
痕
,
duǒ
朵
yún
云
hái
还
sàn
散
hé
。
xīn
何
gèng
心
yuē
更
qiū
约
lái
秋
biàn
来
nián
便
huá
。
róng
年
yì
华
zhì
容
dōng
易
fēng
掷
wèi
东
pāo
风
,
jǐn
未
sè
抛
xiān
锦
duàn
瑟
cháng
先
断
肠
。