踏莎行 闺情

明代 唐寅
可怪春光,今年偏早,闺中冷落如何好。 因他一去不归来,愁时只是吟芳草。 奈尔双姑,随行随到,其间况味予知道。 寻花趁蝶好光阴,何须步步回头笑。 -- 日色初骄,何妨逃暑,绿阴庭院荷香渚。 冰壶玉斝足追欢,还应少个文章侣。 已是无聊,不如归去,赏心乐事常难济。 且将杯酒送愁魂,明朝再去寻佳处。 八月中秋,凉飙微逗,芙蓉却是花时侯。 谁家姊妹斗新妆,园林散步频携手。 折得花枝,宝瓶随得,归来赏玩全凭酒。 三杯酩酊破愁城,醒时愁绪应还又。 寒气萧条,刚风凛烈,薄情何事轻离别。 经时不去看梅花,窗前一树通开彻。 急唤双鬞,为侬攀折。南枝欲寄凭谁达。 时花无语不胜情,天边雁叫添愁绝。
guài chūn guāng   jīn nián piān zǎo   guī zhōng lěng luò hǎo  
yīn guī lái   chóu shí zhǐ shì yín fāng cǎo  
nài ěr shuāng   suí xíng suí dào   jiān kuàng wèi zhī dào  
xún huā chèn dié hǎo guāng yīn   huí tóu xiào  
  -   -
chū jiāo   fáng táo shǔ   绿 yīn tíng yuàn xiāng zhǔ  
bīng jiǎ zhuī huān   hái yīng shǎo wén zhāng  
shì liáo   guī   shǎng xīn shì cháng nán  
qiě jiāng bēi jiǔ sòng chóu hún   míng cháo zài xún jiā chǔ  
yuè zhōng qiū   liáng biāo wēi dòu   róng què shì huā shí hóu  
shuí jiā mèi dòu xīn zhuāng   yuán lín sàn pín xié shǒu  
zhé huā zhī   bǎo píng suí   guī lái shǎng wán quán píng jiǔ  
sān bēi mǐng dǐng chóu chéng   xǐng shí chóu yīng hái yòu  
hán xiāo tiáo   gāng fēng lǐn liè   qíng shì qīng bié  
jīng shí kàn méi huā   chuāng qián shù tōng kāi chè  
huàn shuāng náng   wèi nóng pān zhé nán zhī píng shuí    
shí huā shèng qíng   tiān biān yàn jiào tiān chóu jué