踏莎行·歌舌莺娇

宋代 史浩
歌舌莺娇,舞腰蜂细。华堂是处皆颐指。四弦独擅席中春,移船出塞声能继。 慢捻幽情,轻拢柔思。其中有口传心事。主人灯火下楼时,偏渠领略深深意。
shé yīng jiāo   yāo fēng huá táng shì chù jiē zhǐ xián shàn zhōng chūn   chuán chū sài shēng néng
màn niǎn yōu qíng   qīng lǒng róu zhōng yǒu kǒu chuán xīn shì zhǔ rén dēng huǒ xià lóu shí   piān lǐng lüè shēn shēn