踏莎行(灯花)

宋代 曹希蕴
解遣愁人,能添喜气。些儿好事先施力。画堂深处伴妖娆,绛纱笼里丹砂赤。 有艳难留,无根怎觅。几回不忍轻轻别。玉人曾向耳边言,花有信、人无的。
jiě qiǎn chóu rén   néng tiān xiē ér hǎo shì xiān shī huà táng shēn chù bàn yāo ráo   jiàng shā lóng dān shā chì
yǒu yàn nán liú   gēn zěn huí rěn qīng qīng bié rén céng xiàng ěr biān yán   huā yǒu xìn rén de