踏莎行 春暮

宋代 寇准
春色将阑,莺声渐老。红英落尽春梅小。 画堂人静雨蒙蒙,屏山半掩余香袅。 密约沉沉,离情杳杳。菱花尘满慵将照。 倚楼无语欲销魂,长空黯淡连芳草。
chūn jiāng lán   yīng shēng jiàn lǎo hóng yīng luò jǐn chūn méi xiǎo
huà táng rén jìng méng méng   píng shān bàn yǎn xiāng niǎo
yuē chén chén   qíng yǎo yǎo líng huā chén mǎn yōng jiāng zhào
lóu xiāo hún   cháng kōng àn dàn lián fāng cǎo