踏莎行·白云开残

宋代 赵师侠
白云开残,红云吹尽。园林新绿迷芳径。榆钱不解青春,随风乱点苍苔晕。紫燕飞忙,黄鹂声嫩。日长烟暖游蜂困。凭高念远思无穷,那堪宿酒厌厌病。
bái yún kāi cán   hóng yún chuī jǐn yuán lín xīn 绿 fāng jìng qián jiě qīng chūn   suí fēng luàn diǎn cāng tái yūn yàn fēi máng   huáng shēng nèn cháng yān nuǎn yóu fēng kùn píng gāo niàn yuǎn qióng   kān 宿 jiǔ yān yān bìng