踏莎行
楚树芊绵,江云芜漫。晓风吹堕梅千片。惊禽飞去响春空,平沙月落光零乱。
人意伤离,物华惊换。武夷此去如天远。临分为我少留连,柳条独在江南岸。
chǔ
楚
shù
树
qiān
芊
mián
绵
,
jiāng
江
yún
云
wú
芜
màn
漫
。
。
xiǎo
晓
fēng
风
chuī
吹
duò
堕
méi
梅
qiān
千
piàn
片
。
。
jīng
惊
qín
禽
fēi
飞
qù
去
xiǎng
响
chūn
春
kōng
空
,
píng
平
shā
沙
yuè
月
luò
落
guāng
光
líng
零
luàn
乱
。
。
rén
人
yì
意
shāng
伤
lí
离
,
wù
物
huá
华
jīng
惊
huàn
换
。
。
wǔ
武
yí
夷
cǐ
此
qù
去
rú
如
tiān
天
yuǎn
远
。
。
lín
临
fēn
分
wéi
为
wǒ
我
shǎo
少
liú
留
lián
连
,
liǔ
柳
tiáo
条
dú
独
zài
在
jiāng
江
nán
南
àn
岸
。
。